Xong việc.
Lúc “buổi học” kết thúc, trời ngoài cửa sổ đã ngả hoàng hôn. Mặt nước Tây Hồ nhuộm một màu vàng ấm, dãy núi xa xa cũng mềm hẳn đi trong ánh chiều.
Tô Vân Chu tựa đầu giường, nhìn Hứa Nặc ngồi dậy bên cạnh, quay lưng về phía hắn, chậm rãi mặc quần áo.
Đường cong nơi eo cô đẹp đến mức hắn không nhịn được mà đưa tay áp lên.




